Chương 2: Đây là đâu?
Tác giả: Vah
Số chữ
1285
Tim
1
Bình luận
1
Lượt đọc
6
Chương trước Chương sau
Chương 2: Đây là đâu?

Lê Văn Long, một nhân viên văn phòng vô cùng bình thường. Hắn bình thường đến mức khi bị ném vào trong đám người cũng khó có ai nhận ra hắn, dù là em hắn. Và đến lúc này, lúc đầu một “người” nổ tung trước mặt hắn thì hắn vẫn khó có thể tin mọi chuyện xảy ra đến giờ là sự thật. Hắn cho mọi chuyện chỉ là một cơn ác mộng tồi tệ, tồi tệ đến mức rõ ràng thôi. Có lẽ là cái được gọi là Lucy Dream gì đấy trong truyền thuyết. Chắc sáng mai hắn lại đau đầu cho mà xem. Ít nhất là hắn mong như vậy.

Tuy nhiên, với cái tình trạng trước mắt, tên thanh niên này cũng khó có thể chịu đựng được mình là kẻ tiếp theo bị nổ tung như vậy. Có lẽ, có lẽ bản năng sinh tồn đang thôi thúc hắn. Cũng có lẽ cảm giác bỏng rát, nóng hổi, mùi tanh sộc vào mũi khi bị máu xối vào mặt, khiến trong đầu hắn đang nổi lên một câu hỏi: “Thật sự chỉ là mơ sao?”. Dường như máu trong cơ thể hắn cũng sôi sùng sục lên. Nó như muốn lôi hắn khỏi nơi này.

Cơ thể Văn Long nóng bừng lên, máu trong cơ thể như cuộn trào muốn thoát ra ngoài khiến hắn vô cùng khó chịu. Nhưng ít ra nó kéo được đôi chân như muốn đổ chì của gã. Dù đầu óc bây giờ vô cùng trống rỗng nhưng hắn vẫn biết được mình phải chạy đến nơi nào đấy, để tránh góc bắn tỉa. Nhưng hắn cũng không thể quay ngược vào phòng. Dù có dại đến đâu, hắn cũng rõ ràng đạo lý “bắt rùa trong hũ”. Một khi quay lại phòng thì hắn không còn cơ hội chạy trốn nữa.

Nói ra thì dài dòng nhưng mọi chuyện xảy ra chỉ trong chớp mắt. Khi đầu gã trung niên vừa nổ tung, cơ thể của Lê Văn Long đã vùng chạy. Hắn cảm giác mọi thứ như đang đảo ngược vậy. Chính bản thân hắn cũng thản thốt trước tốc độ hiện tại của mình.

Đạn cứ xẹt ngang bên tai hắn nhưng vì một lý do nào đó, Văn Long cảm giác mình như được thần trợ. Hắn luôn có thể vô tình tránh đi đường đạn. Bỗng chốc, một cảm giác rợn tóc gáy nổi lên sau lưng hắn. Một tiếng nổ cực lớn phát ra kèm theo một luồng xung kích cực mạnh kéo tới. Văn Long bị hất mạnh hắn về phía trước, cảm giác như có thứ gì đó mát lạnh vừa xẹt qua eo. Khi định thần nhìn lại. Hắn đã thấy eo mình mất đi một mảnh lớn, mơ hồ trông thấy được nội tạng của mình. Một cơn đau khủng khiếp ập vào đầu. Cơn đau dường như muốn phá tan ý thức của Văn Long. Từ khi sinh ra đến nay, hắn chưa bao giờ cảm giác được đau đớn đến như vậy. Cơn đau dường như che đi cả đôi mắt hắn. Hiện tại hắn chỉ trông thấy trước mắt một màu đỏ.

Trước khi ý thức tắt liệm, hắn thấy được một nhóm năm người mặc quân phục, vũ trang tận răng đang chạy lại phía này. Bọn họ kiểm tra từng cái xác trên đường. Nhưng ai còn thoi thóp đều bị kết liễu dứt khoát, không hề có một tí khoan nhượng nào. Trước khi cơn đau chiếm hữu toàn bộ đầu óc, trước khi ý thức rơi vào bóng đêm hắn cảm giác cả người như mất đi tri giác. Hắn cảm giác cả người như đang bay lên. Có lẽ đây chính là cảm giác của cái chết. Mà khoan, có lẽ tất cả chỉ là mơ và hắn sắp sửa tỉnh dậy cũng không chừng.

Bóng tối, bóng tối vô tận. Bên tai loáng thoái vẫn vang lên tiếng súng đạn rít lên. Tiếng gào thét thê thảm.

--

Ngạt thở, cảm giác ngạc thở kèm theo từng cơn đau đớn. Lạnh lẽo, lạnh lẽo đến thấu xương.

Văn Long mở choàng đôi mắt, theo bản năng hắn muốn lấy tay ôm lấy cổ mình. Nhưng cảm giác tay và chân đang bị cố định lại. Xung quanh hắn đang bị bao phủ bơi một chất lỏng màu xanh dương đặc sệt. Hắn nhận ra bản thân đang bị trói đứng trong một chiếc bồn thủy tinh. Xung quanh hắn rất nhiều ống dây, một cái trong số chúng đang được đút thẳng vào trong họng hắn. Cảm giác ngạt thở xuất phát từ thứ này. Cả người hắn trần như nhộng. Nhưng đây có vẻ không phải là nổi lo khi cảm giác ngạt thở của hắn ngày một tăng.

Lúc này, thứ dung dịch màu xanh bỗng rút dần. Văn Long có thể nhìn thấy mọi thứ bên ngoài lồng kính một cách rõ ràng hơn. Bên ngoài có rất nhiều máy móc mà hắn không thể gọi tên. Lúc này hắn cũng loáng thoáng nghe được một giọng nữ: “A0128 đã tỉnh, kích thích theo quy trình z11 đến lần thứ 3 mới đánh thức nó. Có vẻ là loại mới thức tỉnh. Cường độ cơ bắp cấp C, tốc độ cấp B, Khả năng khôi phục cấp C. Đang tiến hành đưa vào phòng giải phẩu. Tôi muốn biết giới hạn hồi phục của mẫu nhóm A01 khác gì so với nhóm A02. Dù sao chúng ta cũng mất bốn người để tóm thứ này”.

Sau khi thứ chất lỏng đặc sệt bị rút sạch, Văn Long khụy người xuống. Toàn thân hắn cảm thấy vô lực. Nếu không phải đang bị trói chặt, hắn đã nằm oài dưới đáy bồn rồi. Một luồn hơi thổi từ trong đường dây ống vào thẳng phổi hắn khiến đầu óc Văn Long trở nên thanh tỉnh một chút. Cảm giác ngạt thở dần dần mất đi.

Lúc này bên ngoài vang lên một loạt bước chân. Một nhóm tầm 6 người bước vào. Bọn họ mặc một bộ đồ màu trắng rất dày. Nói như thế nào nhỉ? Bộ đồ này giống với những bộ đồ chống phóng xạ hay dịch bệnh. Nó liền từ đầu đến chân. Chỉ chừa lại một phần lót kính ở khuôn mặt nhằm mục đích quan sát. Trên tay họ cầm theo rất nhiều công cụ.

Cửa lồng kính được mở ra, một người trong số họ cầm một dụng cụ đến gần Lê Văn Long. Khi thứ ấy chạm vào người hắn, một dòng điện chạy qua người Văn Long. Khiến cơ bắp của hắn co rút liên tục, đầu óc trở nên thanh tỉnh, đôi mắt hắn như trắng dã. Cả người không thể nâng lên một chút sức lực nào. Hắn cảm giác được ai đấy rút ống thở khỏi khí quản của mình. Hắn cảm giác mình bị nâng lên. Cảm giác mình bị trói chặt và đẩy đi. Khi hắn định thần lại, một cơn khủng hoảng chưa từng thấy ập vào mặt hắn. Trước mặt hắn, 4 5 người đang khoác áo blouse xanh, đeo khẩu trang kín mặt đang loay hoay gì đấy trên người hắn. Và hắn đang bị trói chặt trên giường bệnh. Tại sao hắn khủng hoảng ư? Tại vì hắn thấy được bụng mình đang bị mổ phanh ra. Điều may mắn còn sót lại là hắn không cảm thấy đau đớn gì cả. Nhưng, nhưng hắn đã làm gì, đã làm gì để phải chịu cảnh mổ sống như thế này??

 
Bình luận
Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
Lan Thi
Lan Thi
Chương 2: Đây là đâu?
15/04/2023
Thi thoảng tui còn thấy lỗi chính tả nha. Có lẽ đồng chí gõ nhầm dấu ngã thành giấu hỏi.
 0
 1

GIỚI THIỆU

Về chúng tôi.
 

vvvh.vn là một trang web dành riêng cho các tác giả Việt đăng tải các tác phẩm tự sáng tác một cách tự do.

Xuất phát từ một cộng đồng tác giả viết truyện mạng, chúng tôi – những người xây dựng và vận hành trang web, chính là một tác giả.
 

Hiện tại là tác giả và vĩnh viễn cũng là một tác giả.
 

Chúng tôi cam kết trang web sẽ luôn luôn vận hành với tiêu chí đảm bảo lợi ích tối đa cho các tác giả hoạt động trên nền tảng này.
 

Vì lí tưởng về một nền văn học mạng Việt Nam phát triển không giới hạn. Giá trị cốt lõi để chúng tôi nương vào đó phát triển là Thuần Việt, Ý Nghĩa và Nhân Văn.

...
avatar
Ednasongngu