Chương 42: Học cách yêu quý bản thân mình
Tác giả: Thăng Thiên Họa
Số chữ
2947
Tim
0
Bình luận
0
Lượt đọc
4
Chương trước Chương sau
Chương 42: Học cách yêu quý bản thân mình




   - Tít… Tít… Tít…

   Trong bóng tối tĩnh lặng, chiếc đồng hồ đeo tay của Tân bất ngờ réo vang âm thanh báo thức khiến hắn giật bắn mình tỉnh lại. Bị đánh thức bất ngờ, hắn vội đưa tay mò mẫm bấm nút tắt đi để ngủ tiếp, nhưng không thể ngủ thêm được nữa. Đầu óc nặng trịch, hắn cố gắng mở mắt ra xem mấy giờ mà mí mắt cứ díp chặt lại. Nằm gần bên cạnh, con Lu thấy thế liền đưa đầu tới rồi lè lưỡi liếm mặt hắn.

   - Táp… Táp… Táp…

   Cái lưỡi to lớn đầy nước bọt của con Lu nhanh chóng giúp hắn tỉnh táo hơn đôi chút. Mở mắt ra, hắn chớp mắt một chút cuối cùng thì hình ảnh đen trắng cũng dần hiện rõ lên trong con ngươi. Bây giờ, hắn đã hoàn toàn thích ứng với việc nhìn trong bóng tối mà không còn chút nào ngượng ngạo khó chịu như tối hôm qua nữa. Cảm thấy vui mừng vì việc này, hắn quay sang vuốt ve đầu con Lu vui đùa một lát, rồi mới xem thời gian.

   6 giờ 30 sáng.

   Là thời điểm mà cậu sinh viên hẹn giờ lúc trước, hắn không biết cách tắt báo thức nên cứ đến giờ là nó lại kêu lên. Nghĩ đến cậu sinh viên, bất giác hắn nhớ tới khoảng thời gian yên bình trong xóm trọ mà cảm thấy hụt hẫng trong lòng. Hôm nay, chỗ xóm nghèo này chỉ còn mỗi mình hắn ở đây, không biết những người lao động hiền lành kia còn sống không nữa. Tỉnh lại, cảm giác cô độc liền ập đến khiến chỉ muốn nằm xuống ngủ tiếp để quên đi tất cả. Nhưng hắn biết, để sống sót thì mình không thể làm vậy được. Đúng là như lời Phật dạy, khó điều phục nhất là cái tâm của chính mình, nó cứ luôn vương vấn quá khứ, suy tưởng tương lai mà quên mất thực tại, mà trong cõi Ta Bà này khổ đau như ngọn lửa dữ tràn ngập mọi nơi, nếu không biết cách tu tập thì thật khó để cảm thấy bình yên được.

   - Hờ… Hờ… Hờ…

   Do vẫn còn ngái ngủ, nên hắn bất giác há mồm ngáp một cái rõ to chảy cả nước mắt. Đưa tay lên dụi nhẹ, hắn khẽ thở dài một hơi, thầm niệm Phật một chút để cho ý nghĩ tiêu cực tan biến đi.

   - Ục… Ục… Ọc…

   Trong lúc niệm Phật chưa được bao lâu, thì bụng hắn lại bất ngờ sôi lên và cảm giác đói kéo tới. Đưa tay xoa nhẹ bụng một lát coi như an ủi, hắn liền dựng người đứng dậy.

   - Cộp…

   Hắn quên mất là phía trên đầu mình mái nhà rất thấp, nên va đầu vào trần, may mà vật thể va chạm là lớp xốp nếu không thì có thêm một cục u lớn rồi. Nhớ tới lỗ hổng thoát hiểm mình tạo ra hôm qua, hắn liền chậm dãi mở cánh cửa xốp. Sau đó, hắn không vội ló đầu ra mà nghe ngóng một chút, khi cảm thấy trên nóc nhà an toàn thì mới chậm rãi đưa đầu quan sát.

   Ngay lập tức, đập vào mắt hắn là hình ảnh bầu trời hửng sáng thoáng đãng, không còn chút âm u nào. Các đám mây dày đặc đã tan bớt đi để lộ nhiều khoảng trống, tạo cơ hội cho một vài tia nắng ban mai xiên chéo xuống mặt đất, biến khung cảnh hoang tàn trở nên vô cùng mộng ảo khiến hắn phải choáng ngợp. Cứ đứng yên như vậy, hắn lặng lẽ cảm nhận từng làn gió mát mang theo hơi sương ập thẳng vào mặt. Những cơn gió lành này thật tươi mát, và tràn ngập ô-xi khiến hắn cảm thấy mình giống như được đưa về quá khứ hồi còn nhỏ, khi mà thiên nhiên hết sức tươi đẹp. Đó là tình huống bản thân hắn đang đứng trước cánh đồng lúa xanh bát ngát ở quê, ngắm ánh bình minh mặt trời mọc vậy. Có lẽ, chắc chẳng ai có thể ngờ được rằng, thành phố Nội Hà vốn nổi tiếng về ô nhiễm này cũng có lúc lại trong lành đến vậy. Điều này thật trớ trêu thay, chúng ta cứ hay nghĩ tưởng rằng cuộc sống hiện đại, tiện nghi và đầy đủ về vật chất sẽ là những thứ vô cùng cần thiết để mang cho ta hạnh phúc, nhưng thực ra thứ mà chúng ta cần nhất chỉ đơn giản là bầu không khí trong lành có thể hít thở mỗi ngày. Đã quá lâu rồi mới được hưởng thụ không khí sạch, nên hắn không thể không tham lam hít lấy, hít để hòng thanh lọc hai lá phổi. Một lát sau, khi đã tỉnh táo hoàn toàn, thì hắn mới ngoái đầu quan sát cảnh vật khắp xung quanh. Ngay tức thì, hắn sững sờ ngẩn cả người trước khung cảnh mình nhìn thấy.

   Đẹp quá!

   Hắn không ngờ là chỉ sau một đêm mà trên con đường bê tông, đống đổ nát phía sau dãy trọ, những bụi cây rậm, cỏ dại, dây leo, tất cả đều đồng loạt nở hoa tạo thành một khung cảnh rực rỡ sắc màu. Thảm thực vật này có muôn vàn hình dạng, chẳng cây nào giống nhau, nhưng lại ngẫu nhiên phối hợp, xen kẽ vào nhau tạo nên một bản giao hưởng màu sắc tuyệt đẹp. Chỉ tiếc rằng, trong vẻ đẹp này lại tiềm ẩn những mối nguy hiểm, chết chóc mà chỉ cần sơ sẩy một chút thôi là nạn nhân không còn cơ hội quay đầu. Nhưng chẳng phải tất cả những hiểm họa, tai ương này là do nghiệp lực không tốt của loài người chúng ta chiêu cảm đến hay sao, đâu thể trách mẹ thiên nhiên được chứ. Trước sự đáng sợ, ghê gớm của những thứ quái dị ngoài kia có thể ám ảnh thị giác của bất cứ ai chứng kiến, thì mẹ thiên nhiên đã xoa dịu bằng khung cảnh đẹp đầy sức sống này, giống như cổ vũ chúng ta luôn giữ lấy những tia hy vọng, kiên cường mà sống, quả thật là từ bi yêu thương đến cực điểm vậy.

   Nheo mắt nhìn kĩ, hắn thấy trên các bông hoa ngoài ong và những con côn trùng thường thấy ra còn xuất hiện một vài loài lạ hoắc mà bản thân chưa thấy bao giờ. Như sinh vật gì giống con bọ dừa nhưng kích cỡ lại to bằng nắm tay, hay một đám những con bướm lạ bé xíu nhưng đôi cánh lại sặc sỡ và long lanh cực kì xinh đẹp. Hôm qua, lúc tiết trời còn u ám, không khí vẫn lạnh, hắn không hề thấy các sinh vật này, vậy mà chỉ sau một đêm, lại có sự thay đổi nhanh đến không tưởng. Cảnh vật tươi sáng đầy sức sống giúp tâm trạng hay căng thẳng của hắn cũng dần được buông lỏng, đây có lẽ là điểm yếu trí mạng mà hắn cần cố gắng khắc phục sớm nhất.

   Như vậy, sau một thời gian rét buốt dài đằng đẵng, sự ấm áp ngày hôm nay có lẽ đã báo hiệu rằng mùa xuân cuối cùng cũng đến. Tuy nó muộn màng, nhưng lại mang đầy màu sắc thiên nhiên tươi đẹp ở ngay giữa lòng thành phố Nội Hà hoang tàn, đổ nát thế này thì thật kì diệu. Hắn đang thả hồn ngắm cảnh đến thẫn thờ cả người, thì trong đầu chợt gợi nhớ lại ký ức tươi đẹp khi xưa. Đó là, hình ảnh một buổi sáng sớm mùa xuân ấm áp rực rỡ nắng vàng, hồi hai anh em hắn còn nhỏ được bố và mẹ dẫn đi qua cánh đồng sang bên kia chúc tết bà nội.

   Ôi! Hôm đó đẹp lắm, trên cánh đồng người ta trồng hoa màu, còn sót một số ruộng rau không thu hoạch nên mấy cây rau để lâu liền bắt đầu nở hoa. Hai anh em hắn thích lắm, hí hửng chạy tới ngắt vài bông hoa rau mùi trắng đưa lên mũi ngửi, thì bị hắt xì liên tục làm bố mẹ cười ha hả. Một lát sau, chán cái này, hai đứa trẻ lại chuyển mục tiêu đến đám rau muống đỏ nở hoa tím, ngắt rồi cho vào miệng ăn thử, nhưng chát xít à. Mất đi hứng thú với hoa rau muống, anh em hắn liền bẻ vài cành hoa cỏ lau cạnh bờ mương làm vũ khí rồi chiến đấu như phim chưởng mới xem… Bao nhiêu là hồi ức đẹp khiến hắn hé miệng cười lúc nào không hay.

   - Ọc… Ọc… Ục…

   Trong lúc hắn đang ngẩn người thả hồn vào ký ức tươi đẹp, thì cái bụng đáng ghét lại sôi lên không đúng lúc, phá vỡ đi giây phút thanh thản hiếm hoi đó. Trở về với thực tế, nghĩ tới em, mẹ và bà không biết bây giờ thế nào rồi, hắn liền cảm thấy lo âu khó chịu. Qua mấy lần suýt chết và sống trong cô độc, hắn giờ đây cảm thấy nhớ người thân của mình hơn bao giờ hết. Hắn muốn về quê ngay để tìm em với bà xem hai người còn khỏe mạnh không, cả mẹ nữa, không biết ở bên nước ngoài có tốt hơn chăng, nhưng không thể làm được. Thở dài một hơi, hắn khẽ niệm Phật cho tỉnh táo và điều chỉnh tâm trạng bình ổn trở lại. Hắn tin rằng, khi mình chú tâm niệm Phật thì các vị Long thiên, Hộ pháp, Thiện thần sẽ chăm sóc những người thân của mình bình an, không cần phải lo lắng chi cho thừa thãi. Việc trước mắt bây giờ, là hắn phải tìm cách để có thể sống sót thật tốt trước đã, rèn luyện các kỹ năng sinh tồn cần thiết, điều chỉnh tâm lý vững mạnh sẵn sàng đối mặt với nguy hiểm, khó khăn và thử thách rồi sau đó mới nghĩ đến chuyện đi về quê được. Bởi muốn cứu người khác, thì trước đó hắn phải có khả năng tự cứu lấy mình, nếu không cứ liều mà đi thì chỉ có chết mà không kịp ngáp. Như vậy thì thật quá ngu si, không tương ưng với lời Phật dạy, hắn quyết sẽ không làm.

   Sau khi quan sát thêm một lát nữa, nhận thấy rằng xung quanh xóm trọ rất an toàn thì hắn liền rút xuống. Đóng kín cánh cửa xốp cần thận lại, hắn mang con Lu tụt xuống dưới phòng. Sau đó, hắn mở cửa chính để con Lu chạy ra ngoài kiếm chỗ đi vệ sinh, còn mình thì lấy nước đánh răng rửa mặt. Hắn cần vệ sinh cá nhân một chút, rồi thực hiện thời khóa niệm Phật buổi sáng. Đây là một trong hai thời khóa sớm tối mà hắn lập ra, cần phải nghiêm túc thực hành không thể lơ là được.

   Mất khoảng một tiếng, hắn và A Lan niệm Phật xong thì liền bắt tay vào chế biến đồ ăn. Cái bụng đã đói lắm rồi, không ăn thì sẽ chẳng làm gì được mất. Ngó lại chỗ thực phẩm dự trữ, hắn thấy ngoài gạo là khá nhiều ra, thì đồ ăn khác chỉ còn vài miếng thịt, khúc xương vì rau củ đã hết từ tối hôm qua. Với chỗ đồ ăn ít ỏi này, hắn ước lượng chỉ đủ cho mình và con Lu ăn no được một bữa nữa thôi, sau đó cả hai sẽ phải ăn cơm trắng và mì tôm cực ít năng lượng không đủ lót dạ.

   Nhưng tình huống bây giờ đâu còn cách nào khác ngoài ăn hết những thứ đang có chứ, hắn không lo nghĩ nhiều mà quyết định sẽ chế biến hết chỗ thịt xương này. Lát nữa, hắn sẽ sang bên tòa nhà bảy tầng tìm kiếm thử xem, hy vọng số thực phẩm hôm qua để ngoài hiên vẫn còn nguyên vẹn.

   Sắp nồi cơm đặt lên bếp ga đun xong, hắn cho nốt mấy miếng thịt xương vào nồi ninh lên. Trong khi chờ đợi, hắn té nước rửa mặt qua một chút rồi cạo râu do nãy quên. Nhìn vào trong gương, hắn thấy ngoại hình của mình chỉ qua ba hôm đã thay đổi nhanh đến chóng mặt, làn da mặt thô ráp đầy mụn trứng cá bọc đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một lớp da mới mịn hơn, màu sáng tươi trẻ đầy sức sống. Trong bóng tối, đôi con ngươi màu hồng nhạt nhìn rất dị, mang đầy cảm giác bí ẩn. Cạo râu xong, hắn nhìn lại hình ảnh của mình trong gương mà cảm thấy rất hài lòng. Trước kia, hắn chưa từng biết yêu quý bản thân mà luôn tự trách, tự ti bởi ngoại hình, những thất bại mà mình gặp phải, nhưng bắt đầu từ hôm nay sẽ không như vậy nữa. Hắn đã thấy được con người thật của mình, sẽ dẹp tan mọi nỗi sợ sống với chính mình. Dù sao, hết thảy sự vật sự việc bên ngoài tâm chỉ là hiện tượng nhân duyên mà thôi, hắn đã hết sức sai lầm khi mang rất nhiều rác rưởi mà người khác quăng ra vào tâm để tự tổn thương mình.

   Vì hiện tại thấy mình khá ngầu, nên hắn quyết định sử dụng năng lực gọi ra vũ khí để xem thử bản thân sẽ đẹp trai được tới đâu. Không cần phải làm điều gì thần bí, trong đầu hắn vừa có ý niệm thì vũ khí là sợi dây với hai đầu, một là mũi nhọn và một là quả chùy liền hiện ra trong tay. Cùng với sự xuất hiện của vũ khí, thì hắn cũng nhìn thấy sợi dây nhân quả màu đỏ rực từ thân thể mình nối vào trong hư không. Điều này cho biết nhân quả là bất không, tức quả mà hắn đã kết thúc với con quái vật biến dị cũng là khởi đầu cho một nhân mới đang ẩn trong khoảng không vô định vậy. Nhưng hiển nhiên bây giờ không phải là lúc lo nghĩ điều này, cái chính là hắn muốn xem độ đẹp trai của mình bây giờ thế nào. Chứng kiến ánh mắt sắc sảo, hai hàng lông mày dài rậm, khuôn mặt góc cạnh, thân hình rắn chắc cùng vũ khí mạnh mẽ, hắn cảm thấy mình chưa bao giờ ngầu lòi như thế này. Xem ra trước kia hắn đã lãng quên mất vẻ đẹp tiềm ẩn, mà càng tìm bên ngoài nó càng ẩn, chỉ có nhìn vào bên trong nội tâm mới thấy được thôi.

   - Ọc… Ục… Ục…

   Đang tò mò nghiên cứu, bụng hắn lại đột nhiên réo lên dữ dội. Sau đó, cảm giác đói cồn ruột kéo đến khiến hắn xây xẩm hết cả mặt mày. Xem ra để gọi được vũ khí, thì cơ thể hắn đã phải chuyển hóa một lượng năng lượng không hề nhỏ. Đói quá, hắn không ngẩn người thêm nữa, mà nhanh chóng kết thúc việc yêu bản thân rồi rời khỏi phòng tắm.

   - Sục… Sục… Sục….

   Ở bên ngoài sau một thời gian đun, nồi cơm và nồi thịt cũng bắt đầu sôi ùng ục lên. Vội tiến tới, hắn mở vung nồi đảo cơm và tập trung vào nấu nốt cho xong.

   Khoảng nửa tiếng sau, cơm chín, hắn bóc vài gói mì tôm thêm vào nồi xương thịt rồi chia sẻ một nửa cho con Lu. Sau đó, cả hai xì xụp ăn một cách say sưa ngon lành.

   Vừa ăn, hắn vừa quay ra để ý con Lu. Đến hôm nay, người bạn của hắn đã lột xác hoàn toàn so với bộ dạng trước kia. Không chỉ bộ lông trở lên óng mượt, cơ thể to lên bằng con nghé con với cơ bắp lực lưỡng, mà hàm răng cũng mọc lại hoàn toàn, trở nên to, nhọn hoắt nhìn dữ tợn cực kì. Con mắt bị mù đã đổi khác, màu mắt đỏ nhạt kết hợp với hắn lúc chiến đấu sẽ là bộ đôi hết sức ngầu lòi vậy. Ngẫm lại, hắn thật may mắn mới có được người bạn tốt như con Lu. Bởi vì, hắn có thể sống được đến vây giờ, ngoài may mắn được chư Phật, Bồ tát gia bị, thì phải cảm ơn con Lu rất nhiều lần vì đã cứu mình.

   Ra sức đánh chén, loáng một cái hắn và con Lu dọn sạch đồ ăn. Tuy vẫn còn hơi đói, nhưng hắn không có ý định ăn tiếp nữa. Thế này cũng đủ rồi, hắn phải hết sức tiết kiệm số lương thực còn lại ít ỏi của mình. Rót cho mình một cốc nước đầy, hắn tu một hơi hết sạch thì liền cảm thấy đỡ hơn đôi chút.

   Ngồi nghỉ ngơi một chút cho xuôi cơm xong, hắn liền sắp xếp ý tưởng và chuẩn bị đồ để đi ra bên ngoài thực hiện kế hoạch mới.

-------OoO-------

Viết chính: Thăng Thiên Họa

Hỗ trợ kịch bản: Lan Thi

Phụ tá: Sói Lạc Lối

Cộng tác viên biên tập: Mộc Chi

……………………………………

 
Bình luận
Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu

GIỚI THIỆU

Về chúng tôi.
 

vvvh.vn là một trang web dành riêng cho các tác giả Việt đăng tải các tác phẩm tự sáng tác một cách tự do.

Xuất phát từ một cộng đồng tác giả viết truyện mạng, chúng tôi – những người xây dựng và vận hành trang web, chính là một tác giả.
 

Hiện tại là tác giả và vĩnh viễn cũng là một tác giả.
 

Chúng tôi cam kết trang web sẽ luôn luôn vận hành với tiêu chí đảm bảo lợi ích tối đa cho các tác giả hoạt động trên nền tảng này.
 

Vì lí tưởng về một nền văn học mạng Việt Nam phát triển không giới hạn. Giá trị cốt lõi để chúng tôi nương vào đó phát triển là Thuần Việt, Ý Nghĩa và Nhân Văn.

...
avatar
Ednasongngu