Chương 10.
Tác giả: Ngô Nướng
Số chữ
3393
Tim
3
Bình luận
3
Lượt đọc
16
 

Đã gần một tuần qua đi kể từ khi Liễu giã từ làng xám để trở về với cuộc sống thư thả thường nhật. Cậu dạo bước theo những lối đi  quanh co trong chợ Cẩm Tú, vòng qua khu hải sản để tới chỗ bán rau củ và ngũ cốc. Con đường lát sỏi gồ ghề rộng tới gần chục mét đông nghịt người, không hổ danh là nơi giao thương nhộn nhịp nhất Vững Phúc. Có điều năm nay người ta tìm tới chợ Cẩm Tú chẳng phải vì nó có bán đủ thứ quà lạ mắt hay mong được hòa vào không khí tấp nập giữa các dãy nhà gạch lộng lẫy, mà người ta đến với nó để kiếm ăn, bằng lòng thương hại và sự bố thí của kẻ khác. 

 

Hàng đàn người bận lên mình những bộ đồ cũ mèm, ngắn cũn cỡn và tàn tạ. Họ chầu chực bất kể ngày đêm, bất kể thời tiết vươn đôi tay gầy nhẳng như củi khô trạt những ghét ra van nài thiên hạ. Gần các cổng nối hai khu thì ôi thôi phải gọi là quá tải, chỗ ấy lúc nhúc ăn mày, một đống hỗn tạp đủ kiểu người ở mọi độ tuổi. Mồ hôi vã đầm đìa trên làn da ghẻ lở, tỏa ra cái hương chua nòm lấn áp cả mùi rau củ tươi roi rói, làm Liễu còn tưởng những thức ấy sẽ mục rữa hết cả đi trong chốc lát. Thành thực mà nói chợ Cẩm Tú nay đông hơn trước, do thời còn cơm no rượu say thì cha mẹ ít khi đưa tụi nhỏ theo cùng, chúng đâu có phụ giúp được gì nhiều, chỉ tổ vướng chân. Giờ ai có con nhỏ cũng rủ nhau vác chúng theo, càng nhỏ càng phải đem đi, nhỏ thì người ta thương, người ta động lòng, xin xỏ gì cũng dễ được hơn, người không có con thì đi mượn nhờ nhà lắm con nhiều cháu, một bên bớt miệng ăn, bên kia thì có cơ may lót dạ. Những mảnh đời may mắn vẫn chưa lâm vào đường cùng cũng nhiều, nhưng chỉ là có cái mà ăn dè dặt thôi, chứ đâu thừa ra miếng nào mà cho, có thừa đi nữa cũng để mai ăn, ngày kia ăn chứ cho làm gì. Bởi khi nhìn vào đôi má hóm sâu dưới đối lưỡng quyền nhô cao họ tưởng như đã thấy chân dung tương lai của chính mình và gia đình vậy, nên họ buộc phải tủn mủn hết mức có thể, cố để mà không trở thành một phần của cái đám đông bám dính lấy những vệ đường khắp chợ như lớp cặn bẩn đọng lại sau mưa. 

 

Tiếng chiêng vang lên từng hồi từ khu chợ phía đông, âm thanh trong trẻo ấy làm tươi tắn hơn gương mặt đờ đẫn của những kẻ khốn khổ, họ đứng dậy, dìu nhau tiến tới khoảng đất trống ngay giữa chợ. Ông lí xuất hiện trong bộ áo xanh lam chỉnh tề, đi cùng ông là hai anh lính. Người cầm chiêng phía sau ai cũng biết, đó là con trai ông, tên Phúc, hiền hòa lại chăm chỉ cần cù. Người còn lại đứng chắn trước mặt ông sở hữu mức độ nổi tiếng tương tự, nhưng theo hướng tiêu cực, hắn là Thiển. Thiển không phải tên cha mẹ đặt cho hắn, mà là thiên hạ, nghe gọi vậy riết rồi hắn cũng quên luôn cái tên ban đầu của mình. Thiển cầm cây gậy gỗ cao quá đầu chống bình bịch xuống đất, thân mặc một bộ quần áo màu bùn rách rưới, xộc xệch như chính nhân cách của hắn. Mặt thượng lên, Thiển ngông nghênh lại gần đám người. Hắn vung gậy gạt họ qua một bên, trán nhăn lại như vừa quét đống gì ghê tởm lắm.

- Tránh ra tránh ra… chúng mày cấm có sán vào.

 

Mắt Thiển lia dọc theo hàng người rồi dừng lại trước mụ đàn bà lọ đang cố chen lên hàng đầu. Đôi chân run rẩy vì đói của bà vướng vào nhau, khiến bà lảo đảo, nhào lên trước một đoạn. Chỉ chờ có thế Thiển quất cái bộp vào ống đồng bà ta làm thân thể già nua lăn kềnh ra đất. Bà ôm lấy chân, cuộn lại như bào thai trong bụng mẹ, môi mím chặt, mắt nhắm nghiền. Thiển lại gần, ngồi xổm, vỗ vai bà tỏ vẻ khoái chí.

- Này bà hai, bà có nhớ mặt thằng này không?

 

Người phụ nữ không dám nhìn mặt hắn, bà hạ ánh nhìn xuống đối diện với cái bàn chân bẩn thỉu với bộ móng lởm chởm, dày cộp, sắc như mảnh chai vỡ của Thiển. 

- Bà không nhớ thì để con nhắc lại cho mà nhớ. Con là cái thằng bị bà bỏ tù suốt ba năm đây. Năm ấy cậu nhà đi chơi dưới suối, chẳng may bị ngã gãy chân, con tình cờ bắt gặp nên có lòng cõng cậu về giúp. Thế mà bà lỡ vu cho con cái tội bắt cóc hành hạ cậu để rồi con phải sống trong cái nơi tối tăm ẩm thấp ấy. Bà có nhớ chưa? Tại sao bà làm vậy? – Thiển túm tóc bà nhấc lên. – Hay chỉ vì cái bản mặt khó ưa này hử? Bà nói con biết đi.

 

Hàng lông mày đậm mọc xiên sẹo của hắn cau lại, đôi mắt to với hai con ngươi bé xíu trợn trừng và nụ cười rộng huếch để lộ rõ hơn hai cái răng nanh dài mọc chĩa ra ngoài trên cái hàm móm mém vì bị tra tấn bởi cai ngục. Thiển ngước lên, khoái chí quan sát nét hãi hùng tràn ra trên từng khuôn mặt, và hắn lại ung dung lựa ra nạn nhân tiếp theo phải gánh chịu cơn thịnh nộ hừng hực cháy trong tim. Kìa lão bán thịt, ông ta chính là kẻ đã đánh gãy chân rồi đuổi việc hắn chỉ vì lỡ đá trúng con mèo quý hóa của ông lúc hắn còn làm người ở, nghĩ tới thôi cũng làm vết sẹo lồi trên cẳng Thiển ngứa ngáy. Còn thằng mặc áo đen đang lẩn ra sau cách đó không xa, nó đã rủ đám bạn chăn trâu của nó đứng chặn đường và đánh hắn một trận tơi tả trước khi cướp mất vài xu ít ỏi hắn kiếm được nhờ việc gánh nước thuê ở làng bên. Nhiều, vẫn còn rất nhiều kẻ đã đắc tội với Thiển, hắn lắm lúc vừa nắn bóp cái cơ thể bầm dập vừa tự hỏi tại sao thiên hạ ghét hắn thế? Hắn đâu có cướp miếng ăn của ai bao giờ. Đúng rồi, ban đầu Thiển ngoài cái mặt trông hơi ghê rợn ra thì hắn cũng chỉ là một đứa trẻ mồ côi cần cù, chăm chỉ có phần nhút nhát. Nhưng vì cha mẹ đẻ hắn ra với hình hài khó ưa mà Thiển trở thành mục tiêu xả giận của nhiều người. Đánh đập, trấn lột, nhục mạ Thiển đều cắn răng chịu đựng tại hắn có nhớ mang máng rằng hình như lúc cha qua đời ông có nói muốn hắn làm người tử tế. Thiển nhẫn nhịn, chờ đợi một ngày nào đó thiên hạ sẽ nhìn hắn bằng con mắt khác, cậu bé năm ấy tin rằng hãy cứ làm người hiền lành rồi hạnh phúc cũng tới thôi. Dù vậy hắn không biết phải chờ tới bao giờ, thời gian như đang dãn ra và trôi chậm hơn sau mỗi bị người đời phỉ nhổ. May mà ông trời ban cho hắn cơ thể khỏe mạnh, Thiển chẳng ốm bao giờ mặc cho cái rét, cái ẩm ướt của những cơn mưa làm siêu vẹo dần căn chòi cũ nát, thứ duy nhất giúp thiển hình dung ra cảm giác ấm áp có  lẽ là cái bì tải mà hắn dùng làm túi ngủ và chiếc áo nâu bạc màu mà cha để lại cho hắn. Thiển muốn khoác lên mình một tấm lòng ngay thẳng, những dường như người ta không thích thế, họ cứ kéo, cứ đạp cho nó méo mó đi thì mới chịu được. Thế là sau khi ra khỏi trốn ngục tù, hắn quyết định sẽ trở thành thứ mà họ muốn, một tên đốn mạt và hung hăng.

 

Thiển dương cao gậy, toan dáng thêm vài đòn vào lưng bà già cho thỏa cơn giận thì một bàn tay man mát, nhẹ nhàng đặt lên vai hắn, vuốt xuống như muốn kéo thứ lửa thù hận trong hắn tuột xuống dạ dày cho tiêu đi.

- Anh Bình. – Ông lí ôn tồn nói. – Thế là được rồi, đánh nữa kẻo bà ý chết.

 

Thiển nghiến răng.

- Cho nó chết.


- Chả nhẽ anh muốn mang danh sát nhân sao?


Hắn cười khẩy.

- Sát nhân? Người ta chát lên mặt thằng này bao cái tiếng xấu rồi? – Giọng hắn oang oang. – Gánh thêm cũng có hề gì.

 

Ông lí nắm lấy tay Thiển, vỗ về như dỗ dành một đứa cháu cáu kỉnh.


- Đấy là người ta đồn thế thôi chứ hồi ấy anh đâu có hại ai.


Thiển không đáp lại ông, hắn quay đi, miệng lẩm bẩm chửi thể. Phần nào đó trong hắn thấy thỏa mãn. Không, không phải vì hắn đã trả thủ được những kẻ năm xưa hại hắn. Có thứ gì đó còn hơn thế nữa, nhưng Thiển chẳng rõ nó là cái gì, hắn chỉ biết lòng mình dịu hẳn đi và vui vui lạ thường.

 

Ông lí quỳ xuống cạnh người phụ nữ, tay áo phẳng phiu, thơm tho của ông vòng qua nách cái áo nâu dính đầy nhựa chuối và từ từ đỡ bà dậy.

- Bà ổn chứ?

- Bẩm ông con ổn ạ. 

 

Bà Hai cúi đầu cảm ơn ông rồi kệ nệ về lại hàng. Ông lí tằng hắng vài tiếng và bắt đầu thông báo những điều người ta trông đợi ở ông. Từ chuyện quan huyện xây một căn nhà gần bờ sông và đang thiếu nhân lực, chuyện vài ngôi chùa cần trùng tu lại đến mấy phú ông cần tìm người ở đợ. Ông lí mang đến cho họ việc làm, đa phần chỉ là tạm bợ, nhưng nếu may mắn hoặc thể hiện tốt thì sẽ được người ta giữ lại làm luôn, không thì chí ít cũng có cái lót dạ. Đám đông bắt đầu xôn xao, dân tri thức tách khỏi hàng, đứng qua một bên, thanh niên trai tráng khỏe mạnh chụm lại thành nhóm khác, còn các mẹ hay tụi trẻ con sẽ ở nhóm cuối cùng. Như mọi lần, từng nhóm sẽ được ông lí lựa ra vài người đảm nhiệm công việc phù hợp với họ, ai lần trước đi rồi thì nhường lại lượt này cho kẻ khác và chờ cơ hội tiếp theo.

 

Trở lại với Liễu, sau khi bỏ vào giỏ một ít sấu cùng vài quả cà chua, cậu lững thững tìm mua thêm vài đấu gạo, nhưng cả ba tiệm mọi khi cậu hay tới đều đã hết nhẵn. Các quán còn lại thì đông quá, trước cửa nhung nhúc người chờ, có cố chen vào cũng chưa chắc đã mua được. Điều này cũng dễ hiểu thôi, Hải Long đang rục rịch chuẩn bị khai chiến, các loại thực phẩm có thể bảo quản lâu dài như gạo, kê,… sẽ được thu mua hàng loạt khiến giá của chúng đội lên cao ngất ngưởng. Tuy nhiên vẫn còn chỗ cho cậu hi vọng. Đó là một cửa tiệm nhỏ lợp mái lá, vách làm từ phên nằm gần lối ra của chợ, chiếc biển treo phía trên đề rõ dòng chữ “hương liệu Hải Hà“ được đặt theo tên vợ chồng chủ quán. Dẫu mặt hàng chủ yếu là hương liệu và các loại củ chỉ là phụ nhưng chúng luôn bốc hơi nhanh chóng và khách khứa cũng nhớ tới chúng nhiều hơn là mấy lọ gia vị. Có lẽ tương lai không xa chúng sẽ được cân nhắc trở thành nguồn thu chính. Liễu có thể coi là vị khách đặc biệt của quán, không phải chỉ vì cậu khoái món khoai lang và thường xuyên đóng góp vào ngân khố của đôi vợ chồng già, mà còn do cậu đóng góp cả vào việc nuôi dưỡng đam mê điêu khắc của bác Hải nữa. Liễu ra vào rừng như cơm bữa, nên không có gì lạ khi cậu có thế cuỗm vài khối gỗ đẹp, nhất là khi hội Vệ Lâm cử người đến tỉa bớt cành của những cây lớn để ánh sáng có thể mò tới chỗ chồi non mới mọc. Bác Hải biết điều đó và đã đề ra một giao dịch ngầm, bác sẽ giúp Liễu mua những thứ khó mua, đổi lại cậu sẽ nhặt giúp bác vài khúc gỗ tốt để bác có thể thỏa mãn cái sở thích đục đẽo của mình. 

 

Thấy “đối tác” xuất hiện, bác Hải niềm nở chào hỏi, không quên xách theo túi khoai đặt lên bàn.

- Dạo này khỏe chứ?

- Vẫn ổn bác ạ.

- À… thế mày có mua được gạo chưa? Chưa thì để bác cho mày một ít. – Bác đưa tay lên chỉnh lại cặp kính trên sống mũi, đôi mắt đen sáng lên khi nắng chiếu vào.

- Vâng thế bác lấy cho cháu với. Dạo này gạo hết nhanh quá.

- Ừ… đợi bác xíu. – Người đàn ông đi ra cửa sau, ngó vào khoảng sân bên trong. – Hà ơi lấy cho thằng Liễu vài đấu gạo, nhanh lên!

Đáp lại là một giọng nói oang oang vọng ra từ khu vườn.

- Biết rồi, đợi lúc. 

 

Lát sau, tiếng dép gỗ lạch cạch nhanh nhẹn vang lên, bà Hà xuất hiện trong bộ áo hoa với quần đen rộng thùng thình, tóc búi gọn gàng bằng chiếc châm gỗ được chính tay người chồng chế tác.

- Này Liễu đừng có nhặt nhạnh mấy thứ linh tinh về cho bác Hải nữa nhá. Ổng cứ bầy ra khắp vườn ấy, tao phải dọn suốt.

- Bà này buồn cười thật, gỗ quý của người ta lại bảo linh tinh.

- Chả linh tinh thì không à? Ông mà không dọn mớ hổ lốn kia đi a có ngày tôi đem đi nhóm bếp hết.

- Tôi thách bà đấy. – Bác Hải chỏ tay về phía vợ.

 

Những trận cãi vã thế này của họ chẳng phải gì lạ lẫm đối với Liễu, hay dân trong chợ. Ngược lại nếu quá hai ngày họ không cãi nhau người ta mới thấy thấp thỏm trong lòng. Thường xuyên to tiếng là thế chứ cuộc sống hôn nhân của hai người vẫn hạnh phúc chán. Họ luôn để đối phương thấy hết con người mình, từ tật xấu đến điểm tốt, từ sở thích đến những điều nhiều người coi là bí mật, họ ghét điều gì, quý điều gì họ đều nói với nhau. Chính vì thế nên mới hay “tranh luận”, và cũng vì thế họ tin tưởng đối phương hoàn toàn, một mối quan hệ mà không ai dấu ai gì cả điều này thật sự khó khăn dù có là gia đình kiểu mẫu cũng chưa chắc thực hiện được, ấy vậy mà hai con người này luôn xem đó là lẽ dĩ nhiên.

 

Rời khỏi khu chợ, liễu cho ngựa phi nước đại qua trảng cỏ dài ngoài rìa tỉnh Long Đàn. Những chiếc móng guốc mạnh mẽ in dấu trên lối mòn dẫn ra xa chốn thành thị nhộn nhịp, Liễu cứ thế lao đi về phía cánh rừng xanh biêng biếc, đôi khi còn tưởng bản thân đã là một phần của làn gió tây nam nóng ẩm, tạt qua từng đợt như sóng trên biển rộng, đem theo hương thơm của hàng ngàn loài hoa sặc sỡ vô danh trên toàn lãnh thổ Vững Phúc đến với miền bắc xa xôi thanh tịnh, như một lời hỏi thăm dịu dàng của thiên nhiên. 

 

Vừa hiện rõ hình trong tầm mắt, căn nhà lá của Liễu bỗng chìm vào một quầng sáng rực rỡ và vẹo hẳn đi vì làn sóng xung kích bung ra từ đó.

- Đùa à? Lại nữa sao? – Cậu vội vã cho ngựa chạy thẳng về phía bờ sông. – Du chú mày đâu rồi? ra đây!

 

Chẳng có ai đáp lại, chỉ có gió cùng cột khói đen cuồn cuộn bên trên cái hố đất cháy đen vì vụ nổ.

- Du nghe không? Ra đây! – Liễu xuống ngựa, quét cặp mắt hằm hằm xung quanh một cách bực bội, rồi khựng lại khi cái mái tóc đen lượn sóng đầy lãng tử lấp sau gò đất của người đàn em lọt vào tầm ngắm.

Cầu loay hoay nhặt một cục đất nhỏ, nhắm thật chuẩn, ném cật lực. Sau tiếng vụt, cục đất rơi đánh bốp vào đầu Du khiến cậu ta kêu oai oái. Biết bản thân đã bị lộ thằng nhóc dơ hai tay quá đầu, từ từ nhô lên khỏi chỗ trốn.

- Khoan! em hàng đừng ném nữa.

 

Liễu tiến tới, sát khí hừng hực kèm tiếng bẻ khớp tay răng rắc làm Du sợ rúm ró, nỗi khiếp hãi lên đỉnh điểm khi cậu ta bị đàn anh túm cổ áo và nhấc bổng khỏi mặt đất. Liễu lườm Du, ra lệnh.

- Nói!

 

Đôi mắt xanh sapphire liếc qua một bên, thằng nhóc tằng hắng, cố làm ra vẻ nghiêm trọng.

- Đây là nhiệm vụ bí mật hội dao cho em. Có một con quái vật trú ngụ dưới mảnh đất này và em phải tiêu diệt nó.

 

Liễu vẫn im lặng

 

Thấy tình hình có vẻ trầm trọng thêm, Du định bụng sẽ đánh vào lòng trắc ẩn của cậu.

- Thật ra em đã mắc một lời nguyền, nếu quá một tháng không cho nổ thứ gì đó em sẽ chết. – Du vắt tay lên chán, nhăn mặt. – A… nó xảy ra rồi, em sắp song rồi. – Thằng nhóc bắt đầu diễn sâu, tay giữ ở ngực, mình mẩy uốn éo như con giun đất.

- Hừm… nghiêm trọng nhỉ? 

- Đ… Đúng vậy, mau h… hãy đỡ em vào nhà.

- Thôi để anh tiễn chú mày đi luôn cho bớt khổ. 

 

Thanh ưng chảo trượt khỏi vỏ, tiếng kim loại chói tai làm Du ớn lạnh. Cậu ta từ bỏ vai diễn, tay chân khua khoắng tứ tung.

- Ây ây từ đã… em xin lỗi. – Du chắp hai tay vào nhau, cúi đầu. – Sẽ không có lần tới đâu, em hứa, em thề sẽ không thử nghiệm thần chú mới nữa.

 

Chĩa kiếm về phía Du, Liễu nắm chặt chuôi kiếm, mạnh đến lỗi gân xanh nổi đầy hai tay.

- Miễn bàn, anh sẽ cho chú mày thành muồm muỗm nướng.

 

Mồ hôi vã ra như tắm, Du bất giác cuộn người lại rồi lăn ra xa trước khi loạng choạng ngã chổng kềnh như cái bánh xe tuột khỏi trục của nó. 

- Ha ha… – Liễu cười phá lên, dùng sống kiếm gõ gõ vào tấm thân mảnh khảnh của cậu nhóc. – Thôi về ăn cơm, đùa vậy đủ rồi.

 

Nhận ra cái tròng trên cổ mình nãy giờ chỉ là giả, Du lồm cồm đứng dậy vỗ vai Liễu.

- Thế mà em còn tưởng sẽ bị anh xiên que rồi chứ.

 

Liễu sầm mặt lại.

- Nếu chú mày đào hố gần nhà anh mày nữa thì anh xiên mày thật đấy.

- Vâng đã rõ! – Du đứng nghiêm như người lính diện kiến chủ tướng, cậu ta có hơi rùng mình khi hình dung ra cái tương lai đáng sợ đó. Nhưng rồi cũng lại hớn hở hỏi Liễu. – Thế hôm nay có canh rau muống với cà không? 

- Có.


 
Bình luận
Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
Thăng Thiên Họa
Thăng Thiên Họa
Chương 10.
13/11/2022
emoChương này bạn lên tay rõ rệt làm mình ngạc nhiên ấy
 0
 1
Thăng Thiên Họa
Thăng Thiên Họa
Chương 10.
13/11/2022
emoChương này bạn viết, miêu tả diễn biến tâm lý nhân vật quả thật xuất sắc đó, tình huống cũng được viết một cách rất mượt mà và hợp lý ấy. Tuy nhiên có vài lỗi chính tả trong chương đó, bạn chịu khó xoát lại đi nhé. Mới cả nhân vật ông Lí hình như là tên riêng nhưng không thấy bạn viết hoa.
 1
 1
Cháy cơm
13/11/2022
Cảm ơn bạn nhé. Mà mình đang làm một đợt nâng cấp lại toàn bộ các chương trước nên sẽ khá lâu nữa mới có chương mới. Còn về nhân vật ông lí thì lí nghĩa là lí trưởng một chức vụ kiểu như trưởng làng ấy nên mình không có viết hoa.
 0
 1

GIỚI THIỆU

Về chúng tôi.
 

vvvh.vn là một trang web dành riêng cho các tác giả Việt đăng tải các tác phẩm tự sáng tác một cách tự do.

Xuất phát từ một cộng đồng tác giả viết truyện mạng, chúng tôi – những người xây dựng và vận hành trang web, chính là một tác giả.
 

Hiện tại là tác giả và vĩnh viễn cũng là một tác giả.
 

Chúng tôi cam kết trang web sẽ luôn luôn vận hành với tiêu chí đảm bảo lợi ích tối đa cho các tác giả hoạt động trên nền tảng này.
 

Vì lí tưởng về một nền văn học mạng Việt Nam phát triển không giới hạn. Giá trị cốt lõi để chúng tôi nương vào đó phát triển là Thuần Việt, Ý Nghĩa và Nhân Văn.

...
avatar
Ednasongngu