BDT số 1: Bông Hoa Đỏ - Tác giả: N2
Tác giả: Thăng Thiên Họa
Số chữ
1528
Tim
4
Bình luận
1
Lượt đọc
64
Chương trước Chương sau
Tên tác phẩm: Bông Hoa "Đỏ"
Thể loại: Truyện ngắn
Tác giả: N2
Nội dung:



   Sắp đến mừng tám tháng ba rồi, biết tặng gì cho mẹ đây? Bé Lan đang ngồi học nhưng vẫn mải mê cắn bút nghĩ ngợi. Nếu người ngoài nhìn vào còn tưởng bé đang chăm học lắm, hẳn đang gặp một bài tập khó ghê đây. Đúng là bé đang gặp một vấn đề nan giải thật, có điều chẳng liên quan gì tới bài vở cả. Bé muốn tặng quà cho mẹ, cơ mà làm thế nào mới có thể giữ bí mật đây? Phải giữ được bí mật thì mẹ mới bất ngờ, mới vui, chứ nếu nói bô bô ra thì còn gì là quà tặng nữa.

   Mọi năm bé chẳng nghĩ đến đâu, chả hiểu sao năm nay nghe các bạn trong lớp bàn tán nhiều kinh khủng. Đâm ra bé cũng theo phong trào luôn. Mỗi tội bé chỉ có ý nghĩ theo phong trào được thôi, còn thực hiện thì khó quá. Ai bảo các bạn ai cũng được tiền tiêu vặt, có bạn được cho tiền ăn sáng mỗi ngày. Thế nên các bạn ấy có thể nhịn ăn nhịn tiêu tiết kiệm tiền mua quà, chứ bé Lan đâu có. Hằng sáng bố lai bé đi học sẽ mua sẵn đồ ăn cùng sữa. Mẹ bé luôn chuẩn bị sẵn trong cặp cho bé đồ ăn vặt, không phải hoa quả thì sẽ là bim bim, bánh kẹo, sôcôla... đủ cho bé nhâm nhi hoặc chia đều cho nhóm bạn. Thử hỏi bé lấy tiền đâu ra mà tiết kiệm?

   Sáng nay bé Lan có nghe thằng Hân – bạn cùng bàn của bé, khoe rằng lấy hết tiền lì xì năm vừa rồi mua tặng mẹ một cái khăn voan. Lúc này bé nhớ ra hình như tiền lì xì của bé đều do bố mẹ cầm hết rồi. Hồi tết bé cũng được nhận nhiều phong bao lắm, nhưng sau đó toàn là bố mẹ cầm hộ bỏ vào túi. Về cơ bản mỗi lần bé thích cái gì, muốn có gì bố mẹ đều mua cho cả nên không có coi trọng lắm mấy tờ tiền là giấy nhỏ xíu kia. Bé thích những quyển vở có những tờ giấy to có thể vẽ nguệch ngoạc lên đó cơ. Bé yêu những bộ màu thỏa sức vẽ hình sống động đủ loại màu trên đó cơ. Chứ không thích một màu giống trên cái “tờ nhỏ xíu có giá trị to đùng” kia. Bây giờ bé mới hiểu tại sao cái tờ ấy lại có giá trị to đùng rồi. Có nó thì bây giờ bé sẽ không phải đau đầu suy nghĩ tặng quà gì cho mẹ. Hay bé vẽ tranh tặng mẹ nhỉ? Nghĩ là làm bé bắt đầu lôi một tờ giấy trắng to đùng và một hộp màu sáp với hộp bút chì màu ra. Bé có thói quen dùng bút chì màu và màu sáp để vẽ và tô trước. Sau đó sẽ lấy màu nước tô đậm lên khung hình. Bé cảm thấy cầu kì như vậy sẽ đẹp hơn.

   - Lan ơi, chưa ngủ à con? Chín giờ rồi, mai còn dậy sớm đi học đó con!

   - Dạ vâng ạ!

   Bé Lan giật mình vội vàng dùng hai tay che lại bức tranh sợ mẹ phát hiện ra. May mà mẹ không vào. Bé thở ra một hơi rồi thu dọn lại bài học, bé quyết định rồi, sẽ vẽ tranh tặng mẹ ở trên lớp, như vậy sẽ không sợ bị phát hiện. Chứ vẽ ở nhà nhiều khi hốt hoảng như lúc nãy lắm. Bình thường bé thích ngủ với mẹ mặc dù bé có phòng riêng và tập ngủ riêng từ năm ngoái, khi vào học lớp một rồi. Hôm nay bé muốn ngủ riêng để giữ bí mật nhỏ của mình, nhưng nếu thế chẳng phải khiến bố mẹ nghi ngờ ư? Đắn đo một lúc, bé quyết định dặn dò mẹ cẩn thận:

   - Mẹ ơi, mai đồ chuẩn bị mẹ cứ để trên bàn, đừng bỏ vào cặp con nhé. Con tự làm!

   Bình thường mẹ phải đi làm sớm nên hay nhét đồ ăn vặt và sữa chuẩn bị sẵn vào cặp cho bé. Sáng thức dậy bé sẽ không gặp mẹ, đó là lý do toàn bố mua đồ ăn sáng và đưa bé đi học.

   - Ôi, con gái lớn tự giác rồi nha! – Mẹ véo nhẹ má bé trầm trồ.

   - Lớn rồi phải ngủ riêng dần thôi nào! – Bố nhấc bổng bé Lan về lên – Về phòng của con thôi!

   - Á, không được, con không chịu đâu!

   Bé Lan oằn người giãy giụa. Mặc dù đêm nào chờ bé ngủ say bố cũng bế về phòng riêng, nhưng bé vẫn thích ôm mẹ mỗi đêm cơ. Bố từng gợi ý mua gấu bông cho bé, nhưng bé chưa thấy con gấu bông nào phù hợp. Ai bảo chúng nó chỉ một tới hai màu mà không chịu có thật nhiều màu khiến bé không ưa. Hai bố con náo loạn một hồi thì mẹ lại là người hòa giải. Thật may bé vẫn được ôm mẹ đi ngủ.

   Hôm sau khi đến lớp bé lập tức lôi bức tranh trong cặp ra vẽ tiếp. Bé Thảo ngồi bên cạnh tò mò:

   - Bạn làm gì thế?

   - Tớ định tặng quà cho mẹ tớ đó!

   Bé Lan vừa đáp vừa tập trung vào bức vẽ của mình. Bé muốn mong chóng cho ra thành phẩm lắm.

   - Chứ không phải bạn định tặng mẹ món quà bất ngờ sao? – Bé Thảo ngỡ ngàng.

   - Ủa tranh không gây bất ngờ à?

   - Thế bạn từng tặng mẹ tranh chưa?

   - Rồi.

   Bé Lan không ngần ngại gật đầu khẳng định, đồng thời không vẽ nữa mà nhìn thẳng về phía bạn của mình. Bé thấy cô bạn bên cạnh lắc đầu ngán ngẩm, cô bạn ấy còn bổ sung thêm một câu:

   - Nếu thế còn gọi là bất ngờ nữa. Bạn phải tặng thứ gì mà chưa từng tặng bao giờ chứ.

   Ừ nhỉ, bạn ấy nói đúng. Thế là bé Lan lại gặp vấn đề nan giải rồi. Những món quà bạn bè gợi ý bé đều không thể có. Ai bảo bé không có tiền, nhiều lúc bé định xin bố tiền, nhưng thế thì mẹ sẽ biết đó. Vậy thì làm gì còn bất ngờ. Ôi, nan giải quá! Bé thở dài.

   Bé Thảo từng gợi ý cho bé gấp sao tặng mẹ. Bạn ấy còn lôi cả một hũ đầy sao lấp lánh ra khoe nữa. Nhưng bé đâu thể mua giấy gấp sao được. Làm sao đây? Hôm nay mùng tám tháng ba rồi.

   Chợt cô giáo trả lại bài kiểm tra Tiếng Việt một tiết tuần trước. Trời, bé được mười điểm lận. Một con mười đầu tiên trong môn Tiếng Việt mà bé có được bắt đầu từ ngày đi học. Bé bất ngờ quá. À, bé biết tặng quà gì cho mẹ rồi. Mẹ mừng quá. Bé sẽ tặng nó cho mẹ.

   - Tớ có món quả nhỏ tặng mẹ rồi! – Bé Lan cười híp mắt.

   Hôm nay quả là một ngày may mắn của bé Lan, bởi tất cả các bé gái trong lớp đều được tặng một bông hồng đỏ. Bé sẽ lấy về tặng mẹ luôn. Bé thấy bố hay tặng hoa cho mẹ lắm. Hôm nay đến lượt bé nhé.

   Về đến nhà bé háo hức chạy vào phòng, cuộn bài kiểm tra lại cột dây nơ trang trí cẩn thận. Sau đó bé buộc bông hoa và bài kiểm tra lại với nhau. Mặc dù không đẹp bằng bó hoa to đùng giữa bàn kia nhưng bé vẫn thấy hài lòng. À, bó hoa kia hẳn là bố mua tặng mẹ đó. Giờ chỉ còn chờ mẹ đi làm về nữa thôi.

   Nghe tiếng cười của mẹ bên ngoài, bé Lan ôm quà của mình chạy ra. Bé nhìn thấy mẹ đang ôm bó hoa to mà bé đã thấy lúc đi học về. Bố hôm nay mặc tạp dề trổ tài nấu nướng.

   - Chúc mẹ mùng tám tháng ba vui vẻ! – Bé Lan chạy tới đưa quà của mình bằng cả hai tay.

   - Mẹ cảm ơn con gái yêu nhé.

   Mẹ cẩn thận gỡ tờ giấy ra, hoàn toàn bất ngờ khi nhìn thấy “hoa điểm mười” ở trong đó. Bà vui sướng nựng bé Lan:

   - Ôi, Con yêu giỏi quá! Món quà này là món quà khiến mẹ vui nhất từ trước tới nay.

   Bố nhìn vào bài kiểm tra liền xoa đầu bé nói:

   - Đây không chỉ là quà tặng mẹ, là món quà tặng cả bố nữa đó! Con gái giỏi quá!

   Ồ, hóa ra món quà nhỏ tặng bố mẹ của mình lại đơn giản đến vậy! Bé Lan thầm nghĩ và hòa chung vào niềm vui sướng của cả nhà.

Hết!

 
Bình luận
Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
N2
BDT số 1: Bông Hoa Đỏ - Tác giả: N2
31/08/2022
Nội dung bài thi hoàn toàn chính xác là những gì tôi viết.
 0
 1

GIỚI THIỆU

Về chúng tôi.
 

vvvh.vn là một trang web dành riêng cho các tác giả Việt đăng tải các tác phẩm tự sáng tác một cách tự do.

Xuất phát từ một cộng đồng tác giả viết truyện mạng, chúng tôi – những người xây dựng và vận hành trang web, chính là một tác giả.
 

Hiện tại là tác giả và vĩnh viễn cũng là một tác giả.
 

Chúng tôi cam kết trang web sẽ luôn luôn vận hành với tiêu chí đảm bảo lợi ích tối đa cho các tác giả hoạt động trên nền tảng này.
 

Vì lí tưởng về một nền văn học mạng Việt Nam phát triển không giới hạn. Giá trị cốt lõi để chúng tôi nương vào đó phát triển là Thuần Việt, Ý Nghĩa và Nhân Văn.

...
avatar
Ednasongngu